Đọc khoἀng: 2 phύt

Mời anh mời chị, mὺa xuân lên đây thᾰm tôi
Nσi xa xôi khuất nẻo thưa người, nύi rừng mịt mὺ sưσng
Mời e một lần rời xa nσi đang yên vui,
Lên đây thᾰm lίnh ở trên rừng, để cὺng ngọt bὺi sớt chia.

Thành phố xuân về vui rộn vui,
Chân người chen chân lụa là khoe,
Sợ rằng đồn xa này chẳng ai thᾰm

E tết lᾳi không rượu mềm môi
Không bάnh không trà, chẳng hᾳt dưa
Chắc lᾳi mừng xuân bằng phần lưσng khô
Đόn giao thừa bằng đѐn hὀa châu rσi.

Mời anh mời chị, mời e lên đây thᾰm tôi,
Thư xuân đi tίnh đᾶ bao ngày, biết người nhận được chưa?
Nhὶn mai nở vàng, lὸng tôi sao nghe chσi vσi
Xuân σi xuân nếu chẳng vui gὶ!
Hᾶy đừng, đừng tὶm đến chi.

Ca khύc "Thư Xuân Trên Rừng Cao" (Trịnh Lâm Ngân) - Nỗi lὸng ngày xuân cὐa  người lίnh rừng

Thư xuân trên rừng cao là một sάng tάc nổi tiếng cὐa nhόm tάc giἀ Trịnh Lâm Ngân, viết về những tâm tὶnh cὐa người lίnh trấn tiền đồn, đόn Xuân nσi nύi rừng, xa đô thị phồn hoa. Vui cό, ngậm ngὺi cό, lo lắng cό nhưng tâm trᾳng chung vẫn là những ngổn ngang khi đόn Xuân trên quê mẹ cὸn tang tόc.

Ở thành phố, người ta đόn xuân bằng quần άo lụa là mới, với bάnh chưng, với trà hᾳt dưa. Cὸn những người lίnh chiến thὶ chỉ biết đόn xuân bằng phần lưσng khô và những bi-đông nước lᾳnh, với những tiếng đᾳn vang rền, άnh hὀa châu soi sάng thay tiếng phάo hoa và tiếng ầm ầm phάo kίch cὐa địch quân. Tâm trᾳng đâu nữa mà xuân với tết !? Những ưu tư ấy chồng chất lên nhau về những thiếu thốn nσi xa xôi, nhὶn khung cἀnh đất trời đang chuyển mὶnh sang xuân thὶ lὸng càng thêm rối bời, càng thêm buồn tὐi. Thôi thὶ xuân σi nếu đᾶ không vui gὶ … thὶ đừng đến làm chi xuân σi …..

Theo dongnhacvang